Sau thời gian nghỉ học dài
ngày con lại quay trở lại trường với cô
giáo và các bạn. Mẹ nhận được thư ngỏ ở trường
con về cuộc thi viết “
Những khoảnh khắc yêu
thương”. Ngay khi đọc thư ngỏ, mẹ nghĩ
ngay trong đầu cái khoảnh khắc mà
con yêu chào đời. Mẹ xin
trích lại bài viết mà mẹ đã
viết các đây 5 năm: “1h36’ ngày 23/8/2011 Oe oe thế là
cu Bít đã chính thức góp phần vào
việc gia tăng dân số thế giới và
sự chênh lệnh tỉ số giới
tính ở Việt Nam.
Mẹ sẽ kể cho
con nghe chuyện mẹ sinh
con như thế nào nhé!
Mẹ nhập viện vào
ngày 21 khi bác sỹ khám nói mẹ bị cạn ối và
có thể mẹ sẽ phải mổ đẻ, mẹ rất lo
lắng. Thế là ngay tối 21
tháng 8 bố mẹ khăn gói quả mướp vào
bệnh viện. Khi nhập viện
xong mẹ vẫn chưa hết lo
lắng. Không! mẹ phải
dùng từ lo sợ mới
đúng, mẹ vừa lo vừa sợ. Lúc
đấy mẹ không biết làm
gì ngoài việc khóc nức nở, bố phải an ủi mẹ mãi
nhưng mẹ vẫn sợ lắm.
Đêm hôm đó mẹ không sao ngủ được.
Vì khi mẹ nhập viện vẫn chưa hề có dấu hiệu
chuyển dạ gì cả thế là
sáng hôm sau mẹ và bố đi ăn sáng, quán mẹ vẫn
thích ăn. Cũng may là gần bệnh viện nên
mẹ vẫn yên tâm ăn bát bún đó.
Bố hôm đó có vẻ lo lắng lắm nên
ăn ít ( Bình thường bổ ăn
khỏe lắm), mẹ phải ăn
giúp bố con đấy.Sáng ngày 22 tháng 8
trong phòng mẹ chờ
sinh, các cô các bác đã lần lượt lên
bàn sinh nhưng sao mẹ vẫn chưa có
dấu hiệu đau đẻ thế nhỉ. Mẹ vẫn đi
bộ ngắm nghía khắp
hành lang, và mẹ nhìn thấy những em
bé được bố, ông bà bế đi tắm. Ôi
sao mà bé thế nhỉ, mẹ nghĩ
trong đầu không biết con có bé thế
không nhỉ? Trông con thế nào nhỉ? Những
câu hỏi đó hiện lên trong đầu mẹ. Bao
giờ mẹ được ngắm cu
Bít nhỉ chỉ cần
nghĩ đến là mẹ đã cảm thấy hạnh
phúc và bớt lo sợ đi phần nào
rồi.
Chiều 22
tháng 8 một số cô cũng đã lần lượt lên
phòng sinh rồi mẹ vẫn ngồi
đây. Chà chà chưa khi nào mẹ lại
mong mình đau như thế này,
mọi người thì đang đau và la ôi ối còn
mẹ chỉ mong
được đau như các cô. Thật may
sao,18h 00 cũng đến lượt mẹ được
đau. Mẹ bắt đầu đau
lên từng cơn
15p, 10p .23h… mẹ bắt đầu đau
nhiều hơn, 24h … đau nhiều hơn nữa và
bắt đầu mẹ đau
dồn dập từng cơn một. Mẹ đau
tưởng chừng như
không thể chịu nổi nữa. 1h
… mẹ bắt đầu lên
bàn sinh. Lúc này thì mẹ không hề lo lắng một
chút nào, mẹ chỉ mong
sớm được ôm con vào lòng thôi.
Bà nội, bà ngoại, bố con
và bác Dịu đang ở ngoài chờ đợi hồi hộp và
lo lắng. Chờ tiếng
khóc của con cất lên. Và 1h36p cái bụng của mẹ nhẹ bẫng đi
mẹ cảm giác như bị rơi mất bụng ấy.
Đúng lúc con cất tiếng
khóc chào đời. Mẹ hạnh
phúc lắm. Con khóc to còn cả nhà thì hò reo tưng bừng ở
ngoài. Nhưng trong này, sao mẹ sinh xong mà mẹ lại thấy hơi chạnh
lòng. Vì mẹ nghe cô hộ lý nói con có vết
chàm. Ôi sao con lại có chàm nhỉ? ở chỗ nào?
Trông
như thế nào?
Mẹ cố nhoai người lên
để nhìn vết chàm đó trông ra làm
sao, ở vị trí nào. Ôi vết
chàm đó lại ở trên mặt
con, khuôn mặt đáng yêu kia sao lại có
vết chàm. Sao lại ở trên
mặt của con chứ, mẹ lặng
đi mẹ
không khóc, mẹ buồn. Mẹ mong
con 9 tháng 10 ngày, con giống ai nhỉ, giống mẹ hay giống bố. Mắt giống mẹ này
, miệng giống bố
này.. Nhưng vết chàm kia thì giống ai
cơ chứ !”
Khoảnh khắc đó
cũng cách đây hơn 5 năm rồi.
Bây giờ con đã là một cậu bé
mạnh khỏe, thông minh, nhanh nhẹn và
hết sức đáng yêu. Mọi người đọc đến đây
chắc cũng đang quan tâm là không biết vết
chàm của con thế nào rồi. Mẹ cháu
xin viết tiếp. Con phẫu thuật lần đầu
tiên khi con được hai tuổi.
Hai tuổi con mới bi bô tập
nói, con không biết gì cả cho
đến khi cuộc phẫu thuật kết
thúc, thuốc gây mê bắt đầu tan
cũng là lúc con thấy sợ hãi
khi không biết chuyện gì
xảy ra với mình, với
khuôn mặt bị băng bó, con chỉ biết
khóc thôi, khóc lạc cả tiếng.
Nhìn con như vậy mẹ
không thể tin nổi, mẹ chỉ biết ôm
con vào lòng dỗ dành an ủi. Tối hôm đó thời
gian cứ như trôi dài vô tận, cả đêm
mẹ bế con di dong ngoài hanh
lang phòng bệnh với dây
truyền nước với
khuôn mặt băng bó và cả nỗi sợ của
con, bố thì đi theo sau, vừa quạt vừa phải cầm
chai truyền nước vì cứ ngồi xuống là
con lại khóc. Con sợ rằng nếu như con
ngủ đến khi tỉnh dậy con
lại bị như vậy thì
sao. Rồi thời gian trôi qua, vết thương lành dần và
nỗi sợ hãi của con
tan biến. Tầm tháng 9 hàng năm, khi
thời tiết mát mẻ và
con sức khỏe ổn định cũng
là lúc con chuẩn bị cho
lần phẫu thuật tiếp
theo. Lần thứ 2 khi con được 3
tuổi, lần 3 khi con 4 tuổi, và
lần thứ 4 chỉ cách
đây gần một tháng thôi khi con vừa
sinh nhật 5 tuổi. Lần này
con thật sự dũng cảm và
can đảm, vì mẹ biết rằng dù
con rất sợ, vẫn một mình bước vào
phòng phẫu thuật cùng bác sĩ. Hai tiếng đồng hồ trôi
qua bố mẹ, ông bà, chờ đợi
trong lo lắng, thuốc gây
mê tan, nhìn con ngoan ngoãn trên giường mà mọi lo
lắng của mẹ như tan
biến. Con trai mẹ lớn thật rồi.
Con đã đương đầu với sợ hãi,
lo lắng mà với một đứa trẻ như con
đó là một sự cố gắng một sự nỗ lực rất lớn.Trải qua
bốn lần phẫu thuật vết
chàm trên mặt con đã biến mất, chỉ để lại sự dũng
cảm , sự gan dạ . Với thử
thách đầu đời này mẹ tin
rằng mọi khó khăn phía trước con
đều vượt qua . Con sẽ
thành công và hạnh phúc trên đường đời sau
này.
Mẹ yêu con nhiều !

