Sau ngày đầu tiên gặp lại tuy mẹ không mấy ấn tượng nhưng mẹ cũng thấy có thiện cảm với bố. Bố là người lịch sự, bố không thuộc típ người dẻo mỏ . Bố ít nói chuyện với con gái nên cách nói chuyện của bố không được lôi cuốn thì phải. Sau này nói chuyện bố cứ nhận là mình gà chứ. Bố mẹ tiếp tục có những lần gặp gỡ tiếp theo.
Lần này bố mẹ đi chơi ở vườn hồng ở Lăng Bác. Sau khi đi loanh quanh hóng mát một vòng. Bố mẹ tìm được 1 chỗ đỗ xe ở dưới gốc cây Ban tím. Lúc này bố mẹ ngồi trên xe, bố cứ lân la, mon men đòi ngồi gần mẹ.. Hừm bố thật là liều lĩnh con nhỉ.Lúc này mẹ đã thấy khó chịu rồi ( ô hay cái anh này mới quen gì mà cứ lấn la với cả mon mẹn người ta thế nhỉ) Bố cứ ngồi gần mẹ lại xích ra 1 tí. Cứ thế, hết chô xích mẹ đành phải ngồi ở vỉa hè nơi bố đỗ xe.Thế là bố lại xuống ngồi cùng với mẹ. Hôm đấy mẹ khó chịu với bố lắm. Mẹ biết bố có tình cảm với mẹ . nhưng như thế thì nhanh quá. Mẹ chỉ hơi có thiện cảm với bố thôi mà. Thế là mẹ đành phải đánh trống lảng là mẹ buồn ngủ rồi bắt bố đèo về. Bố ngạc nhiên còn bảo: “ Vẫn sớm mà sao em đã buồn ngủ rồi”
Mẹ để ý lá cây Ban tím rất giống hình trái tim nên mẹ đã ngắt một chiếc là vàng trên cây, nơi bố mẹ ngồi nói chuyện để làm kỷ niệm.
| Nhìn bố trông dễ thương nhỉ? |

Bố biết mẹ kêu buồn ngủ là muốn lảng rồi nên bố cũng đưa mẹ về nhà nghỉ thui hehe
Trả lờiXóa