Oe oe thế là cu Bít đã chính thức góp phần vào việc gia tăng dân số thế giới và sự chênh lệnh tỉ số giới tính ở Việt Nam.
Mẹ sẽ kể cho con nghe chuyện mẹ sinh con như thế nào nhé!
Mẹ nhập viện vào ngày 21 khi bác sỹ khám nói mẹ bị cạn ối và có thể mẹ sẽ phải mổ đẻ, mẹ rất lo lắng. Thế là ngay tối 21 tháng 8 bố mẹ khăn gói quả mướp vào bệnh viện Đức Giang. Khi nhập viện xong mẹ vẫn chưa hết lo lắng, không mẹ phải dùng từ lo sợ mới đúng mẹ vừa lo vừa sợ. Lúc đấy mẹ không biết làm gì ngoài việc khóc nức nở, bố phải an ủi mẹ mãi nhưng mẹ vẫn sợ lắm. Đêm hôm đó mẹ không sao ngủ được.
Vì khi mẹ nhập viên vẫn chưa hề có dấu hiệu chuyển dạ gì cả thế là sáng hôm sau mẹ và bố vẫn đi ăn bún bò Huế nơi mẹ vẫn thích ăn. Cũng may là gần bệnh viện nên mẹ vẫn yên tâm ăn bát bún đó. Bố hôm đó có vẻ lo lắng lắm nên ăn ít, mẹ phải ăn giúp bố con đấy.
Sáng ngày 22 tháng 8 trong phòng mẹ chờ sinh, các cô các bác đã lần lượt lên bàn sinh nhưng sao mẹ vẫn chưa có dấu hiệu đau đẻ thế nhỉ. Mẹ vẫn đi bộ ngắm nghía khắp hành lang, và mẹ nhìn thấy những em bé được bố, ông bà bế đi tăm. Ôi sao mà bé thế nhỉ, mẹ nghĩ trong đầu không biết con có bé thế không nhỉ? Trông con thế nào nhỉ? Những câu hỏi đó hiện lên trong đầu mẹ. Bao giờ mẹ được ngắm cu Bít nhỉ Chỉ cần nghĩ đến là mẹ đã cảm thấy hạnh phúc và bớt đi lo sợ phần nào rồi.
Chiều 22 tháng 8 một số cô cũng đã lần lượt lên phòng sinh rồi mẹ vẫn ngồi đây. Chà chà chưa khi nào mẹ lại mong mình đau như thế này, mọi người thì đang đau và la ôi ối thì lúc đó mẹ cũng chỉ mong được đau như các cô. Thật may sao,18h 00 cũng đến lượt mẹ được đau.Mẹ bắt đầu đau lên từng cơn, nhưng không phải đau bụng con à, mẹ đau lưng. Mọi người nói đau lưng càng nhanh đẻ vậy là mẹ lại bớt lo lắng đi một chút nữa.
23h… mẹ bắt đầu đau nhiều hơn, 24h … đau nhiều hơn nữa và bắt đầu mẹ đau dồn dập từng cơn một. Mẹ đau tưởng chừng như không thể chịu nổi nữa. 1h… mẹ bắt đầu lên bàn sinh. Lúc này thì mẹ không hề lo lắng một chút nào, mẹ chỉ mong sớm được ôm con vào lòng thôi. Bà nội, bà ngoại, bố con và bác Dịu đang ở ngoài chờ đợi hồi hộp và lo lắng. Chờ tiếng khóc của con cất lên.
Và 1h36p cái bụng của mẹ nhẹ bẫng đi mẹ cảm giác như bị rơi mất bụng ấy. Đúng lúc con cất tiếng khóc chào đời. Mẹ hạnh phúc lắm. Con khóc to. Sau khi con khóc mẹ nghe tiếng hò reo của cả nhà ở ngoài phòng sinh.
Nhưng trong này sao mẹ sinh xong mà mẹ lại thấy hơi chạnh lòng. Vì mẹ nghe cô hộ lý nói con có vết chàm. Ôi sao con lại có chàm nhỉ? ở chỗ nào? Trông như thế nào? Mẹ cố nhoai người lên để nhìn vết chàm đó trông ra làm sao, ở vị trí nào. Ôi vết chàm đó lại ở trên mặt con, khuôn mặt đáng yêu kia sao lại có vết chàm. Sao lại ở trên mặt của con chứ, mẹ lặng đi mẹ không khóc, mẹ buồn. Mẹ mong con 9 tháng 10 ngày, con giống ai nhỉ, giống mẹ hay giống bố. Mắt giống ai này , miệng giống ai này.. Nhưng vết chàm kia thì giống ai cơ chứ.
Khi mẹ về phòng sau sinh, mọi người cũng an ủi mẹ và động viên con. Trước mắt con cứ hay ăn chóng nhớn đã. Rồi sau này khi con lớn bố mẹ sẽ giúp con tẩy vết chàm này đi.
Con yên tâm nhé! Cu Bít của mẹ cứ hay ăn chóng lớn đi nhé! MẸ YÊU CU BÍT NHIỀU LẮM...
Mẹ biết các cô các chú các bác đang mong ngắm con và chúc con hay ăn chóng lớn.
Bật bí với các cô chú và các bác biết. Cháu có đôi chân dài miên man đấy. Đi tắm ở BV chân cháu dài nhất hội luôn.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét